Chống sự nhiễm bẩn nội môi (Phần 4)
00:01 |
3- Các thuốc công phủ Thận Tránh dùng thuốc
khi không cần thiết
Mồt nguồn gây nhiễm độc
đối vói thận đáng kể của xã hội ngày nay là các chất hoa dược, thông qua việc sử
dụng thuốc men không đúng hoặc cọ thói quen sính dùng thuốc gây nên. Chung công
phá thận, làm suy yếu hoạt động của thận mà nhiều khi không biết. Đó cũng là một
cái giá phải trả đối với những người chỉ muốn mưu cầu sự khoẻ mạnh sống lâu bằng
thuốc thang. Có loại thuốc mà con người đã từng dùng từ non một thê hệ kỷ và được
coi như ít gây hại nhất, nhưng đến khi lạm dụng nó thì sau mới phát hiện rạ là
chính nó đã gây nên trạng thái xơ thận không hồi phục; đó là chất phênaxêtin, vị
thuốc giảm đạu, chống cảm cổ điển, ở châu Âu, nhiều nước dùng phổ biến chất
phênaxêtin. Các biệt dược có phênaxêtin hầu như có mặt trong mọi tủ thuốc gia
đình. Ngừòi ta dùng nó để chữa cảm cúm, chữa nhức đầu và đau xương, đau khớp.
Mãi đến năm 1953 và sau đó năm1959, hai tac giả Đức là Zọllinger và Spuler mới
phát hiện thấy trạng thái viêm thận kẽ tiến triển đến suy thận hoàn toàn không
hồi phục ở những người có thói quen dùng nhiều và kéo dài chất phênaxêtin để chữa
bệnh. Những công trình thực nghiệm tiếp theo trên súc vật cụng đã xác minh nhận
xét đó.
Ngày nay ai cũng đã biết
có nhiều loại thuốc rắt độc đối với thận, người khoẻ dùng đã phải hết sức cẩn
thận, người yếu càng phải cẩn thận hơn. Có nhiều loại thuốc mà nếu thận yếu thì
không thể dùng đựơc.
* Đứng đầu các loại
kháng sinh gây hại cho thận là Streptomyxin, nhất là đối vói thận ngưòi già.
Chúng tôi đã chứng kiến nhiều trường hợp ở các bệnh nhân 70 tuổi trở lên, chỉ
sau khi tiêm 4-5 gam Streptomyxin để điều tri bênh viêm phế quản, đã làm cho
urê máu từ mức bình thường tăng vọt lên 0,6- 0,7g đến lg/lít và, sau đó phải vất
vả lắm mối điều trị hạ được mức urê máu trở lại bình thường. Tuy nhiên, điều đó
không phải lúc nào cũng phát hiộn ra. Nhiều trường hợp tưởng mức urê lên ở người
già như thế là do bệnh thận cũ hoạc do biến chứng thận cùa bệnh viêm phổi, khiến
rất dễ quên không nghĩ đến loại thuốc đã dùng. Đó là chua nói đến những người
do thiếu kinh nghiệm, chưa hiểu rõ hay chưa thông, nên không phát hiện ra. Sau
đó là các loại thuốc Nêomyxin, Colimyxin, Colixin, Baxitraxin; các thuốc chống
lao Etambuton, Rifamyxin; các thuốc chống nấm như Mycoxtatin, Glyxeroíulvin, đều
gây tác hại mạnh đến thận. Chỉ dùng đến chúng khi thật cần thiết, dựa trên
nguyên tắc “ lợi ít hại nhiều” thì không nên dùng. Vì vậy khi sử dụng những loại
thuốc này đều phải do thầy thuốc có kinh nghiệm và hiểu biết thấu đáo thì mói
có hiệu quả cạo và hạn chế bớt tác hại. Đối với những người đã cao tuổi mà thận
lại yếu thì nhũng thuốc trên có thể gây nên suy thận không phục hồi.
* Sulfamit cũng là loại thuốc có ảnh hưởng
không tốt đến thận, nếu đùng không đúng. Liểụ cao phải thận trọng, và phải uống
nhiều nước để thuốc bài tiết ra được dễ dàng, nếu không, chúng có thể kết tinh
trong ống thận vù gâỵ tắc nghẽn ống thận, dẫn đến trạng thái vô hiệu.
* Thuốc lợi tiểu có thuỷ ngân đã thịnh
hành một thời, ngày nay ai cũng biết những tác hại đến thận của nó. Xu hướng hiện
đại lại Tà dùng thay thế bằng các thuốc lơi tiêu/loại Sulfamit hoặc loại ức chế
hoạt động của các men hay nội tố trong quá trình tái hấp thu nước ống thận. Các
loại thuốc này ít độc hơn loại thuốc có thủy ngân nhưng dùng không đúng cũng rất
dễ gây nên suy thận chức năng do hạ thấp thể tích lưu thông vt mất nước quă
nhanh. Chúng còn có thể gây nên tình trạng mất Kali máu, dẫn đến những rối loạn
nặng trong hoạt dộng của thận và cơ tim.
* Ngưòi đau dạ dày mà dùng thuốc Bitmút
nitrat kéo dài thì cũng có thể bị suy thận do tổn thương cáu thận. Dùng bột cam
thảo dài ngày để chữa cơn đau loét hoặc dùng cam thảo làm nước giải khát kéo
dài có thổ gây nên bệnh cao huyết áp, do tác động của chất Glyxyrizin trong cam
thảo. Bệnh rất dễ nhầm với cao huyết áp do u tuyến thượng thận.
* Các muối kim loại nặng như vàng, chì,
thuỷ ngân, thạch tín, đồng v.v... hay có mặt trong các đơn thuốc chữa hen cổ
truyền (cũng có khi có trong đơn chữa sốt kinh giật, đau khớp v.v...) dùng
không thận trọng có thể gây nên viêm ống thận cấp, gây đái ra Albumin hay vô hiệu.
* Một liều thuốc Phênylbutazôn chữa khớp,
nếu không chú ý đến tình trạng gan, thận của bệnh nhân, có thể dẫn đến suy thận
nặng. Liều lượng thuốc khi dùng cũng phải cân nhắc, nhất là khi tuổi đã cao, vì
hai quả thận không còn được khoẻ mạnh như tuổi thanh xuân. Nói chung, liều vừa
phải mà còn tác dụng thì không nên dùng liều cạo.
Trên đây là chưa kể đến
nhiều loại thuốc khác gây độc cho gan, tim, máu là chủ yếu và cho thận là thứ yếu.
Cần phải đặc biệt nhấn mạnh vấn đề nhiễm độc thuốc do tệ nạn “lang vườn” gây
nên. Hàng năm, các bệnh viện gặp không ít tình trạng nhiễm độc cấp tính và mạn tính
do tai nạn này: suy thận tử vong do mật cá trắm, do dùng các bài thuốc gọi là
“gia truyền” cổ kim loại nặng; viêm ống thận cấp do mủ cóc, viêm tắc động mạch
do dùng các loại rễ cây có chất độc gây nên v.v... Gòn biết bao trạng thái nhiễm
độc mạn tính mà bệnh nhân không biết: vì đã quá tin ông lang này, bà lang nọ
(những ông lang khồng được phép Nhà nước), mà mang một bệnh xơ gan, một chứng hạ
bạch cầu, rối loạn huyết học, viêm thận tiềm tàng, suy tuỷ.. .
Đọc thêm tại:
http://dauhieulaohoa.blogspot.com/2014/11/phong-nhiem-oc-noi-sinh-hay-trang-thai.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: song lau, uống nước đúng cách
Đọc thêm tại:
http://dauhieulaohoa.blogspot.com/2014/11/phong-nhiem-oc-noi-sinh-hay-trang-thai.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: song lau, uống nước đúng cách
Home











Previous Article