Già do hậu quả của những sai lầm về chế độ ăn uống (P 2)
Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014
Các
loại mỡ chứa thành phần axít béo chưa bão hoà (axít béo chưa no) thường có độ lỏng
cao như: Bơ và các dầu thảo mộc (dầu ngô, dầu vừng, dầu lạc, hướng dương, ôliu
v.v...). Trên súc vật thí nghiệm, các axít béo chưa no không thé gây nên vữa xơ
động mạch, mặc dầu cho chúng ăn nhiều chất cholesterin. Trên người, người ta nhận
thấy dầu thảo mộc có khả năng làm giản tỉ lệ chất cholesterin trong máu, và
cũng không làm phát sinh bệnh vữa xơ động mạch trên những người có thói quen
dùng dầu thảo mộc thay mỡ thường xuyên trong khẩu phần. Do đó, người ta đã chú
ý đặc biột đến tác dụng phòng bệnh và chữa bộnh của các loại dầu thảo mộc trong
lão khoa. Đó cũng là điều bí ẩn giải thích tại sao các nhà sư (theo đạo Phật)
thường dùng khẩu phần ăn thanh đạm, trong đó thường xuyên dùng căc loại dầu thảo
mộc như dầu vừng, dầu lạc, đổ tương, đậu phụ thay mỡ động vật lại thường có tuổi
thọ cao TÕ rệt hơn hẳn những thành phần có sinh hoạt cao hơn trong xã hội cũ nước
ta. Ngày nay , trên thị trường chúng ta luôn luôn đọc được trong sách báo, những
quảng cáo yề các loại dầu ăn và những lời khuyên mọi người dùng dầu thảo mộc
thay cho mỡ động vật để tránh vữa xơ động mạch. Đổ là một thành tựu khoa học mà
ta cần biết. ,
Hiện
nay, người ta đã biết sâu hơn rằng trong số các axít béo chưa no, có 3 chất mà
cơ chế tác dụng gần với cơ chế của vitamin trong việc làm giảm tỷ lệ
eholesterin. Đó' là các chất sau đây:
- Axít Linoleic.
- Axít Linolenic.
- Axít Arachidonic.
Người
ta ký hiệu cho cả 3 loại axít này là “vitamin F”. Chúng có nhiều trong dầu ngô,
dầu hướng dương, dầu vừng; chúng cũng có trong dầu cá. Đặc biệt, chúng có nhiều
trong dầu hoa thuốc phiện. Cơ chế tác dụng của vitamin F, theo Aylwand, có thể
do sự hình thành chất Prostaglandin được dễ dàng, khi có mặt axit Linoleic. Chất
Prostaglandin chống lại sự tăng cholestêrin trong máu, chống lại adrênalin và
chất nicotin trong thuốc lá, đồng thời có tác dụng làm hạ huyết áp.
Trên
bước đường cố gắng áp dụng những biện pháp hạn chế sự tiến triển của vữa xơ động
mạch do những bệnh nhân cán bộ lớn tuổi ỏ bênh viện Việt Xô, năm 1961-1962;
chúng tôi đã cùng dược sỹ Nguyễn Văn Luận, nguyên giám đốc Viện Dược Liệu,
nghiên cứu tác dụng của Vitamin F trên lâm sàng. Chúng tôi đã dùng vitamin F của
viện dựơc liệu cung cấp, do DS Ngân bào chế từ hoa cây thuốc phiện của ta, cho
trên 50 bệnh nhân có những biểu hiện lâm sàng và sinh hoá học của vữa xơ động mạch.
Sau hai tháng điều trị nội trú, bệnh nhân đựơc dùng thuốc ngoại trú từ 2 đến 4
tháng nữa. Sau đó, khuyên bệnh nhân dùng dầu thảo mộc thay mỡ động vật lâu dài
trong chế độ ăn hàng ngày. Kết quả sau các đợt điều trị, trên 2/3 số trường hợp,
chỉ số cholesterin máu đã giảm xuống mức bình thường. Số còn lại chỉ số sinh
hoá học không giảm, nhưng trên lâm sàng thì bệnh nhân đỡ các triệu chứng co thắt
và thiếu ôxy cục bộ cơ tim. Kết quả phối hợp đáng chú ý là sau một tháng dùng
vitamin F, nhiều bệnh nhận bị hội chứng suy nhược thần kinh hoặc bị các hội chứng
rối loạn thần kinh thực vật thấy giảm đi rõ rệt: cẳm giác căng thẳng bớt, hết
đau đầu, giấc ngủ ban đêm dễ dàng hơn, sốc làm viêc bằng trí óc tăng lên, sự tập
trung tư tưởng được tốt hơn.
Điều
nhận xét của chúng tôi cũng phù hợp với báo cáo thực nghiệm của Makadơvêrép năm
1962, trong hội nghị chuyên đề yể các chất béo trong thức ăn. Tác giả đã dùng
nhiều lô chớ để thí nghiệm các khẩu phần ăn có chất béo bão hoà và khẩu phần ăn
có chất béo không bão hoà, trong hai tháng. Kết quả cho biết Nếu thay đổi khẩu
phần thức ăn bằng cách tăng lượng chất béạ có nhiều axit chưa no, hạn chế bởi
các axit béo no (bão hoà) thì sẽ làm giảm rõ rệt tính hưng phấn của võ não súc
vật thí nghiệm. Loai khẩu phần này còn có tác dụng làm hạ huyết áp. Trái lại, nếu
cho súc vật thí nghiệm ăn khẩu phần cố lượng chất béo chứa nhiều axit béo no và
khồng có các axit béo chưa no thì sẽ làm tăng hưng phấn võ não, và làm cho huyết
áp tăng hơi cao. Như vậy, quá trình tăng hưng phấn thần kinh phụ thuộc rõ rệt
vào việc giảm lượng các axit béo chưa no và tăng lượng axit béo no trong khẩu
phần. Người ta cũng nhân xét rằng trong các dân số tiêu thụ nhiều đổ ăn đống hộp
như Mỹ, tỷ lệ mắc bênh tâm thần- thần kinh rất cao; nguyên nhân rất có thể do
thiếu các axit béo không bẫõ hoà trong khẩu phần ăn hàng ngày vì các kỹ thuật
tiệt trừng đổ hộp đã làm cho một số lớn các axit beo chưa no chuyển thành các
axit béo no.
Ngoài
vấn đề các axit béo chưa no, còn ọ<5 hạng chục lý thuyết khác vế các chất
khác nhau trong chề đỗ ăn hàng ngày cố liên quan đến tuổi già: Ví dụ vai trồ
các loại vitamin; từ vitamin A, Bị, Bi, B6, Bj2, c, D, E đến các vitamin mới nhất
như B1S đều được nhiều tác giả đề cập đến. Người ta nhấn mạnh nhiều đến vitamin
E và vitamin c về tác dụng chống vữa xơ dộng mạch tuổi già dồ cơ chế chống ồxy
hoá của nó. Ngoài vitamin, các nguyên tố vi lượng trong khẩu phần ăn cũng được
đặc biệt lưu ý trong lão khoa: như các chất có iốt, kẽm, đồng, côban, Ạuo,
mangan, magiê v.v...Nguyên tồ' đựơc chứ ý nhiêu trong tuổi già là chất kẽm (Zn)
và Mg. Chất Mg rất cần thiết cho hoạt động của não người già. Còn chất Zn thì
có mặt trong nhiều côenzyme của các hệ men quan trọng. Hình như sự lắng đọng
canxi trong tổ chức liên kết của thành mạch bị vữa xơ có liên quan đến sự thiếu
hụt yếu tố này trong khẩu phần. Thiếu kẽm, việc tái tạo các loại tế bào thay thế
lúc tuổi già sẽ bị kém đi; chức năng sinh sản, do đó,cũng bị suy giảm. Trái lại,
những quá trình loãng xương do mất chất canxi ở người già, dễ gây nên hiện tượng
gẫy xương, lại có liên quan đến hiện tượng tăng cao không cần thíêt chất kẽm
trong máu; do đó chất canxi bị đẩy ra ngoài cơ thể nhiều hơn bình thường. Tất cả
những điều nhận xét đó còn đòi hỏi nhiều cuộc khảo sát tiếp theo của các nhà
nghiên cứu. Điều trở ngại là kỹ thuật định lượng các yếu tố vi lượng hiện nay vẫn
còn là việc khó và độ tin cậy của các phương pháp còn chưa thật vững chắc.
Nói
chung, ăn uống sai lệch dẫn đến bệnh là một điều rõ ràng và bệnh dẫn đến quá
trình lão hoá sớm.
Ở người già, lại càng cố nhiều điểu kiện để những sai lầm về
ãn uống phát triển như:
-
Nhiểu người già thiếu sự chăm sóc chu đáo. Kinh tế lúc tuổi già thường bị kém
sút.
-
Khả năng đi lại để mua bán, nấu nướng tự phục vụ à người già bi hạn chế.
-
Răng hỏng, gây trở ngại cho việc ăn uống.
-
Các quá trình bệnh lý lức tuổi già làm cho việc hấp thụ thức ăn trong ruột kém,
hoặc gây cho người già kém ăn.
*
Quan niệm sai lần; người già tự cho mình là không cần ăn uống đầyđủ, nên tự giới
hạn khẩu phần của mình lại một cách quá mức.
Những
cân nguyên đó làm cho' sức khoẻ người già, vốn đã súy yếu, càng bị suy yếu hcm
vầ nhảnh chóng làm giảm tuổi sống.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
Bài liên quan
Home
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét